Anh có còn yêu em nữa không?

8:55:00 PM - Monday, June 15, 2015
Dù còn yêu, còn thương, còn vương vấn, còn muốn tìm lại hơi ấm bàn tay đã lỡ buông nay cũng đã trở nên chật vật và khó khăn. Đành gắng sức gồng mình gom lại toàn bộ ký ức đó chôn chặt vào sâu thẳm trong trái tim và thổn thức gọi tên nhau bằng vô vàn mùa nhớ đã trôi qua. 

Đôi khi buột miệng hỏi chính bản thân rằng “Anh có còn yêu em nữa không?” rồi lại gượng cười, đượm buồn với cái suy nghĩ vô cùng ngốc ngếch đó. Nếu còn yêu, còn thương thì đã làm sao, có còn tìm lại, lấy lại được nữa không? Biết rằng trái đất này tròn lắm nhưng để gặp lại nhau và cùng bước chung đôi trên một con đường với cùng đích đến là một ước muốn quá xa vời, khi mà trái tim đã “đi xa” nhau quá rồi. 

Đành xem nhau như những khoảng trống rồi lặng lẽ bước qua và ôm thật chặt con tim nhớ thương. Vì cả hai đều lựa chọn cách bước đi bên nhau thông qua nỗi nhớ. Dù còn yêu, còn thương, còn vương vấn, còn muốn tìm lại hơi ấm bàn tay đã lỡ buông nhưng nay cũng đã trở nên chật vật và khó khăn. Đành gắng sức gồng mình gom lại toàn bộ ký ức đó chôn chặt vào sâu thẳm trong trái tim và thổn thức gọi tên nhau bằng vô vàn mùa nhớ đã trôi qua. 

Những con phố kỉ niệm vẫn còn đây và em vẫn thì thầm gọi tên ai đó trong vô thức. Chẳng phải là em vẫn còn yêu, còn chờ đợi anh như ngày nào mình bên nhau, mà chỉ vì nỗi nhớ đó, hơi ấm hạnh phúc đó vẫn chưa kịp trốn chạy khỏi trái tim em. Xa nhau, anh có buộc em phải thôi không nhớ, đừng mong đâu, nên em vẫn cứ mãi vin vào cái cớ ảo tưởng đó để nhớ thôi chứ không yêu đâu, anh à! Lý lẽ của trái tim luôn trái ngang và nghịch lý như vậy đó.


Xa nhau rồi, mình thành người quen biết nhưng vẫn xa lạ với nhau. Nỗi nhớ cũng cũng chẳng còn mới nữa, thậm chí đã nhàu nát khi ẩn khi hiện và vỡ ào thành từng mảnh nhỏ găm chặt vào trái tim vốn đã chật chội của em. Nhưng sao em vẫn mãi mải miết ôm lấy nó. Xa nhau rồi, em đi tìm chính em, tìm anh, tìm về ký ức của đôi ta bằng nỗi nhớ, nhưng chỉ có hai màu trắng, đen thôi vì nó đã cũ quá rồi. báo người việt. Con phố quen thuộc khi đông về với những tia nắng trải dài ấm áp trên những tán lá, hàng cây. 

Có ai đó vẫn lang thang bước để “nhặt nhạnh” lại những vụng dại thuở xưa, nhặt lại lời yêu thương ai đó đã đánh rơi vào nỗi nhớ. Nhớ những lần hẹn hò, nhớ từng cơn mưa vội vã qua của ngày tháng cũ. Nhớ mùa hoa sữa từng chùm, từng chùm trắng xóa xoay tròn trong chiều gió và rơi vào lòng người mãi vấn vương chẳng dứt. Em cứ nhớ nhưng người lại cứ xa, xa mãi xa. Đến khi nào mùa nhớ trong em kín chỗ thì có lẽ em sẽ buông tha được cho nó. Lúc đó, có phải con tim em sẽ được bình yên phải không anh?


Mình cứ hẹn nhau đi qua bao mùa yêu thương nhưng cuối cùng ai đó đã lỡ hẹn. Nếu người đến muộn là em thì vẫn chờ, vẫn đợi nhưng người hẹn rồi lại không đến thì yêu thương này biết gửi về nơi đâu. Chỉ còn lại mình em ôm lấy nỗi nhớ vô bờ, nhưng chỉ để nhớ, rồi để quên. Xa nhau rồi, ngược đường yêu, em tìm về với nỗi nhớ chòng chành và rồi vụn vỡ. Xa nhau rồi, tim em chỉ còn lại những mùa nhớ thương… 

VHN


Tin Nổi Bật